Ngày 10/8/2019: 3 chị em: Ngân, Trang, Linh cùng nhau phưu lưu trong chuyến đi du lịch Cát Bà.
Chuyến đi bắt đầu như sau:
Tối chuẩn bị một ít đồ đạc. Sáng chuẩn bị tiếp. Mìn muộn bị con trâu nó chưởi.
Đến đón chị Ngân ở cổng làng. 3 ce vi vu trên con SH để ra bến xe buýt. Gửi xe ở quán đại đồng. 15k
Con xe 70 đến. T phụ xe đòi 20k nếu đi đến mỹ đình. HAHA. Mình cũng ở hà nội 4 năm chứ bộ, không bị lừa, mình chỉ đi đến 198 thôi, haha, vậy là 10k.
Đi bộ đến đại học sư phạm để đón xe 16. Đợi mãi xe 16 mới đến, đi đông như kiến, lại còn gặp mấy ẻm đi học quân sự nách hôi. Kinh quá.
Đi 16 đến bến xe nước ngầm. 7k
Mua vé xe Hoàng Long. Có 2 lựa chọn, 1 là đi luôn nhưng đi tự túc, còn đi chuyến 10r thì đi theo tua, không phải lo lắng gì. Nhưng ce tôi đã chọn đi tự túc.
Mua vé 100k, lên xe hoàng long. Trời ơi, đi xe buồn ngủ kinh điển do uống 2 viên thuốc say xe.
Sau khi xuống xe Hoàng Long xong thì vô định luôn, tôi là ai và đây là đâu. Xuống xe mấy ce vào đi vệ sinh, chú ý là đi vệ sinh cũng mất tiền nha mn.
Ra hỏi mấy cô trông nhà vệ sinh, cổ ra tìm cho chú taxi tốt tốt. Rồi cổ cho ra một chú. Chú này buồn cười ở chỗ là cầm nhầm cái thùng của nhỏ kia, i như c hỉu hơm ý.
Đi taxi chú để đến chỗ đi Phà. Chuyến taxi trị giá 315k. Trời ơi, hãi mãi.
Đi bộ mãi mới ra đến phà. Chỗ đi bộ toàn xe ô tô trở khách du lịch, mẹ đi thì bụi, nắng rõ to. Lúc ý đúng là không hiểu mình đi đâu.
Ra đến Phà, mua vé 12k/ người để đi phà. Chờ phà chắc phải 20 phút.
Lên phà rồi lên tầng 2 của phà. Gặp chú phà thuốc lào. Cho 3 điếu, làm trang say như điếu đổ. Trang kêu nắng nhỉ, chú bảo nắng thì ở nhà, đi làm gì kkkk. Đây là câu chuyện tếu của chuyến đi. Cái phà nhỏ ti ti mà chứa được rất nhiều xe khách luôn.
Lúc phà di chuyển, mình bảo sao nó cứ đứng im mãi thế, hóa ra là nó đang đi mn ạ, ngất luôn, đi chậm như là không đi, chắc nó êm quá, tàu xịn, kkk. Đi lâu, nóng như beo í. Đi mãi cuối cùng cũng cập bến. Lại đi xuống phà. Lại đi bộ, lại vô định.
Chị Ngân lại đi hỏi đường. Cuối cùng bắt taxi. Ảnh taxi đưa đến chỗ đặt phòng. Gía của chuyến đi là 300k ạ, vâng lại là 300k.
Và đã đến phòng rồi.
Cuối cùng đã được nghỉ ngơi. Mấy chị em đi ăn, mình ăn bún bò, chán như beo í. Trước đó bác chủ nhà lên đòi nấu cho mực, tôm, cua, sợ quá 250k một đỉa, hại mại.
Sau mấy chị em về ngủ cả ngày. Tối mình chả ngủ được.
Ngủ xong chiều dậy đi ra chỗ lễ hội hoa đăng.
Ra chụp choẹt vài tấm ảnh, sau định đi về thì nghĩ thế nào lại đi xe điện ra bãi tắm. GiÁ là 10k/người.
Ra bãi tắm thích quá, định không xuống vì ra muộn quá, nghĩ là không xuống nhưng sau vẫn xuống. Ra nghịch tẹo sau về.
Về thì 2ce đi giày, sau phải đi chân đất đi về. Đi tàu điện xong thì đi chân đất.
Sau vào quán ăn mì tôm hảo hảo thập cẩm, mẹ 70k/đĩa, hổng đáng gì hết. Con mụ này rõ là, tưởng ngon, ăn chả ngon gì.
Trước đấy cũng có mấy quán nhưng vào xem giá khá mắc.
Ăn xong thì về mua đồ ăn vặt, Nhớ nhất là chiếc bánh mì 125k, kkk sau chả bỏ, hiha
Về phòng tắm rửa, sửa soạn xong thì 2ce đi xuống đặt chuyến xe về nhưng không đặt luôn, sau lúc muốn đặt thì họ lại không có ở nhà, họ đi hoa đăng rồi.
Thế lên 3ce ăn hết đồ ăn xong quay tictok, buồn cười. quay mãi xong chẳng được cái nào.
Sau thì ngủ, mình chả ngủ được, nhắm mắt lại nghĩ linh tinh nên cứ cầm điện thoại xem pewpew. Sau ngủ lúc nào không hay. Sáng dậy hơi buồn ngủ.
Nhưng cũng ăn sáng, makeup chút rồi đi ra bãi tắm 3.
Đi lên xe ôm, 5k/ người để ra bãi tắm. Đi sau xe chở rác buổi sáng, thúi kinh hồn. Nhưng cũng thương mấy anh, còn phải bám ở sau xe.
Đi xuống tắm biển, lúc đầu còn không muốn ướt, sau thì sóng nó đánh cho ướt như chuột lột.
Lúc quay tictok cũng không xong. Sau ra bãi đá chụp ảnh thì bao nhiêu mẹ cũng ra chụp. Sau ảnh toàn mấy mẹ đằng sau, phải nhờ tuyến pts nhưng cuối cùng lại không lấy ảnh tuyến mà mình lại tự pts.
Lúc ở bãi biển thì vui lắm. Sóng, gió trong, trời trong xanh.
Khoảng 7h thì 3ce đi về để chuẩn bị đi vịnh.
Về nhà tắm rửa sửa soạn, ra xe hơi muộn chút nên bị các bác nhắc. Lúc này mẹ vội cuống cuồng.
Đi ra xe và đi đến bãi tàu. Chờ mãi rồi cũng được lên tàu. Lên tàu đi lênh đênh trên biển, đẹp thì đẹp nhưng sợ với cả mong lúc về lắm. Chỉ nghĩ là bao giờ mới được về nhà.
Đi được ngắm nhìn thiên nhiên, cũng thích. Chuyến tàu đi dài lắm, cũng thương anh lái tàu, tại cứ phải đi làm suốt thế này thì mệt lắm. Với cả mình thấy hơi lạ lạ với ảnh, vì cảm giác thương nhiều. Thôi, quên đi, không lại có chuyện giờ.
Sau rồi đến chỗ tắm thì tàu dừng cho tắm, tắm một lúc lại đi tiếp, đi đến chỗ để trèo thuyền, trước đó thì được ăn trưa.
Lúc này tầm 1r thì tàu quay về, cho mn ra đảo khỉ. Mình thì về luôn cho kịp chuyến xe nên không vào đảo khỉ.
Tàu đã cập bến và lại lên xe đi về khách sạn.
Về khách sạn sửa soạn chút rồi đi mua ít mực khô, gặp các bác xe ôm đi non hơi, phi nhanh nữa, chắc biết mình vội. Mua mực khô nhỏ giá 350k/1/2kg.
Phi về và lên con daichi. Đii về hơi muộn nên bị anh xe trách chút, bảo là hẹn ở đâu thì đứng ở đó. Trung huyền.
Đi daichi ra bến tàu. Đi còn tắc đường nữa, còn ngồi cạnh bé bị hôi nách nữa. Đi tàu siêu tốc về và lại lên daichi. Nhưng lúc ý mình buồn ngủ lắm nên cũng không có mở mắt ra xem tắc đường ntn, lâu lâu mới mở mắt ra. Đi ra đến nơi thì dừng rồi đi bộ ra tàu siêu tốc, tàu này đi nhanh cực, đi một phát là đến bờ rồi lại lên tiếp xe daichi đang đợi ở bờ.
Daichi trở mình mãi mới về đến HN. Thực sự là rất lâu luôn, viết thì không thể thấu được cái sự lâu.Về đến Hn thì xuống chỗ trợ gạo, sau rồi vô định lần thứ n, rồi đi bộ hỏi tùm lum.
Rồi lên xe 11 về công viên thủ lệ, rồi đi bộ bắt 32 về nhổn. Rồi đi taxi 50k/người về nhà.
Vậy là về đến nhà, chuyến đi cũng kết thúc.
Đi xong rồi mới thấy có kỉ niệm, Chứ lúc đi thì với tính cách của mình thì mình không thấy có gì vui lắm, hahah.
Dài quá rồi,, thôi đi đánh răng để đi ngủ nào!
13/8 rồi, việc vẫn chưa có, nhanh đi chứ linh ơi. đi làm đi. pally
Kinh Nghiệm Sống Hay
Thứ Ba, 13 tháng 8, 2019
Thứ Ba, 23 tháng 7, 2019
Bí quyết sống hạnh phúc - Lê Thẩm Dương(CỰC HAY)
Nhiều người nói hôn nhân như là nấm mồ để chôn đi tình yêu, đóng cửa tất cả mọi thứ vào.
Phụ Nữ Chi Tiêu Thế Nào Mới Hợp Lý TS Lê Thẩm Dương
Phụ nữ chi tiêu như thế nào là hợp lý?
Lấy vợ, đưa quỹ cho vợ coi như là đặt dấu chấm hết,,,,:)
T: Nó chấm hết về nghĩa đen.
Nhưng về nghĩa bóng, không phải chấm hết mà là thực ra anh được nhân đôi bởi vì anh đỡ phải nghĩ về tiền, anh đỡ phải móc tiến, phải tiêu, phải tính toán nếu gặp người phụ nữ biết chi tiêu.
Nhiều bà vợ không biết chi tiêu. Nhiều gia đình chống đưa tháng 100 triệu nhưng không hạnh phúc bằng gia đình chồng chỉ đưa 5 triệu nhưng người vợ thông minh.
Đưa 100 triêu tiêu 99 triệu tiền son phấn, để lại quỹ cho chồng, con 1 triệu. giời đánh.
Cô vợ đưa 5 triệu, mỗi tháng cô tích cóp 1 triệu, sau đó mua 1 cái tủ lạnh 2hand.
Cho nên cô vợ mà biết cân đối chi tiêu thì nhà vui như tết.
Bình đẳng nam mữ là theo thiên tính.
Người phụ nữ, những cái nhỏ, cái chi li, những cái nhạy cảm thì nó phù hợp với việc nhẹ hơn. Cái người vợ thương mình, người ta giữ tiền người ta chi tiêu thì nó hợp lý hơn do đặc điểm giới tính. Tuy nhiên nếu cái thiên tính đó không được phát huy thì nó lại trở thành vấn đề không mặc định nữa. Thì lúc ý anh chồng phải chiếu tướng.
Lúc đấy mình phải chỉ cho nhau.
Mua quần áo do bị chi phối bởi cảm xúc.
Phụ nữ có đặc điểm: Rất kỹ tính, rất nhạy cảm với chỗ mua hàng, rất giỏi tính toán, tính rất chi ly nhưng lại yếu về hình thức. Chỉ cần dễ thương là gây cảm xúc, đồng thời là yếu tố giá. Cho nên người bán hàng người ta khai thác cái đó. Chính họ yêu cái đó nên họ chi tiêu cho những hoạt động không hợp lý.
Đàn ông thì lại rất thích đồ độc. Cho nên vợ không quản trị là thôi đấy, cái gì độc đáo gấp 10 lần cũng mua.
Ông giá có yếu điểm là chỉ thích đồ bền thôi.
Anh đàn ông thì thích đồ độc.
Vợ thì thích đồ đẹp mà lại rẻ.
=> Thành ra đều bị lâm trận cả.
Cho nên cái quan trọng không phải là cái áo mà nó quan trọng cái dạ dày và cái khối não. 70% đức ở nhà thuê. Mang tiền đầu tư, mua trái phiếu chính phủ, gửi ngân hàng. Mỗi lần chuyển công tác là lại thuê nhà ở chỗ đó.
Nên đàn bà hay đàn ông cầm quỹ?
T: Vợ nên cầm tiền là đúng tuyệt đối. Nhưng: Nếu gặp người vợ mà không biết tiêu tiền hoặc biết tiêu tiền nhưng không thông minh thì lúc đó anh chồng phải giữ thôi.
Xét ở một mô hình gia đình thì đa phần người phụ nữ sẽ là người cầm tiền để chi tiêu những khoản chung cho gia đình. Thế nhưng có những người than thở nói rằng là buổi sáng cho mới chục nghìn tiền ăn sáng, quản lý, rồi thì những cái quá lặt vặt, khiến cho hp gia đình...
Điều hành chi tiêu cá nhân cho chồng như thế nào?
Đưa cho xong lại nghĩ là mất kiểm soát của cái chi tiêu đó.
Thành ra nó hình thành phản xạ tự vệ trong 6 yếu tố tâm lý con người. Và tự vệ bằng cách lập quỹ đen. Và điều đó được có trên toàn thế giới.
Châu Âu có câu thế này" Cái khốn nạn nhất cuộc đời người đàn ông là đi ăn cắp thu nhập của chính mình"
Nhắn nhủ với người phụ nữ đang cầm quỹ?
Trong một cụm tiền ngân sách gia đình nên rất dứt khoát chia các khối ra, rõ ràng ra chứ không lơ mơ được.
Chi tiêu làm sao đúng cái mình cần.
Tập cân nhắc, tính cần thiết, tính khả thi, tính hiệu quả và dự án cụ thể.
Tất cả thành thói quen.
Biểu hiện của tính hoang phí đó là:
Chi tiêu cho sĩ diện.
Chi tiêu cho những cái không cần.
Chi tiêu cho những đồ dùng không để đầu tư.
Khái niệm đầu tư là khái niệm khôn ngoan nhất trong mọi chi tiêu.
Những việc phải làm trước 30 về mặt tiền bạc. Cho nên phải ý thức ngay về tiền bạc.
Khi khó khăn thì 1 đồng nó như 1 tỉ.
Thứ Hai, 22 tháng 7, 2019
Thầy Lê Thẩm Dương Nói Về Hàm Số Hạnh Phúc
Cái đích cuộc đời con người phải đạt được 4 điều sau:
- Gia đình #2
- Sự nghiệp #1
- Sức khỏe
- Bạn bè #1
Hạnh phúc là hàm đa biến, biến nào đây:
Con người khác con vật có 1 cái thôi đó là làm việc có mục đích.
Chứ còn con người làm được cái gì thì con vật cũng làm được cái đó.
Mình làm có ý thức vì chỉ vỏ não con người nó có.
Chứ còn con người làm được cái gì thì con vật cũng làm được cái đó.
Mình làm có ý thức vì chỉ vỏ não con người nó có.
Cái đích cuộc đời của mỗi con người tùy thuộc vào hệ giá trị của mỗi người. Người ta gọi đấy là hạnh phúc.
Có người hanh phúc là phải có tiền, phải có danh.
Có người hạnh phúc là chỉ cần ở nhà vợ thôi.
Có người hạnh phúc là mục đích vào được tiến sĩ.
Có người hạnh phúc là chỉ cần ở nhà vợ thôi.
Có người hạnh phúc là mục đích vào được tiến sĩ.
=> Thành ra hệ giá trị của mỗi người về hạnh phúc là khác nhau.
Nhưng rồi cuối cùng người ta tổng kết lại:
Cái chóp trên cùng khi anh đạt được sự tôn trọng của mọi người xung quanh và ở trong chính lòng anh là anh hạnh phúc.
Hạnh phúc nó nhảy đạt cái này sau lại vươn lên đạt cái khác. Sau rồi sướng quá, sướng quá sau lại thấy bình thường sau lại đạt lên và cuối cùng nó lên cái đỉnh cuối cùng là nhận được sự tôn trọng, tức là mang lại cái gì cho người khác.
Còn tại lúc mình đang nhảy thì mình không hiểu.
Ví dụ có lúc tôi nói: Có tiền là mua được hết. Nhưng không không
Cuối cùng của hạnh phúc là nhận sự tôn trọng của người khác.
Ngày xưa là chuyên môn hóa. Bây giờ là xuyên môn hóa.
Một ngày có 24 tiếng: 8 tiếng sinh hoạt, 8 tiếng ngủ nghỉ nên còn 8 tiếng để nỗ lực phấn đấu.
Chính vì vậy thất bại có 2 trục tín hiệu trong đó có 1 trục tín hiệu là đổ lỗi.
Cho nên số người thành công đâu có nhiều chỉ 5%.
Anh đặt sự nghiệp lên trên, anh nhậu suốt ngày, không dành thời gian cho gia đình.
Bạn bè là tính cộng đồng. Con người ta ai cũng cô đơn. Người ta cố tụ tập nhau lại nhưng không ai hiểu mình cả. Kết quả là người đang có vẻ đông bạn nhất. Toàn bè không à.
Cho nên người ta phải làm sao kiếm được một người vợ hoặc một người chi kỉ để hiểu mình. Cho nên ko có điều gì bằng có người hiểu mình.
20% thành công 80% không thành công. Rất khó nhưng không có nghĩa là không làm được.
Thầy Lê Thẩm Dương nhậu 9h. Sau 9h là về. Không có ai rủ thầy nhậu được sau 9h. Nhậu giúp giữ sự nghiệp.
Nhâu có 10 ưu điểm:
#1 Lên cơn say là dũng cảm đột suất. Nhưng nhậu 9h đã say đâu, vẫn giữ được gia đình, về vẫn hôn vợ được mà có sao đâu. Quan trọng nhất vẫn là giữ được sức khỏe nhưng không phải sức khỏe cơ bắp.
Cho nên: Khâu nhậu vứt, nhậu quá, vứt.
Người ta gọi đấy là quả trị chính mình. Bỏ những thói quen vô bổ đi. Đọc sách nhiều. Đọc sách ở Việt Nam là thấp nhất thế giới.
Bình đẳng không phải là tôi làm gì cô làm đấy.
Vợ nấu cơm thì nó hợp hơn vì lực nhẹ, khéo léo. Và ông chồng bổ củi thì hợp hơn vì lực nó mạnh.
Tuy nhiên vợ làm ở vị trí gd thì chồng coi thường. Làm ở doanh nghiệp thì nữ tính nó mất đi.
Khi người ta lo 4 biến, thì biến gia đình là có thể hi sinh được. Nên họ giảm biến gia đình xuống. Tuy nhiên đấy là phương diện ngắn hạn.
Lấy vợ lấy chồng cực thấy mồ. Tuy nhiên đó là quy luật. Nếu bạn cưỡng lại quy luật thì quy luật nó sẽ trả giá với anh ở tuổi 55, 60.
Nên lấy chồng chậm lại là xu hướng hoàn toàn hợp lý.
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)